Có nhiều câu chuyện tình yêu mà khi kể ra thường sẽ dừng lại ở một cột mốc: họ kết hôn và chung sống hạnh phúc dài lâu hay họ đi cùng nhau đến cuối cuộc đời. Và tình yêu trong bài này mãi nồng nàn với cái kết: “Anh phải học cách sống không có em”.
Anh Nguyễn Văn Nho và chị Kim Thu gắn bó với nhau dù nhiều khác biệt |
tình yêu học đường
Mấy chục năm trước, những buổi chiều tan học, cậu học trò Nguyễn Văn Nho dắt chiếc xe máy hiệu Suzuki đi bộ cùng cô Kim Thư nhỏ nhắn dọc đường Gia Long (nay là Lý Tự Trọng). Tà áo dài trắng, vòm me xanh và những câu chuyện vô tư của đôi bạn trẻ làm vui cả một đoạn đường. Họ đi cùng nhau, cho đến trạm xe buýt, cô gái lên xe kéo về nhà. Nhiều lần chàng trai đề nghị đưa cô về nhà ra mắt nhưng cô gái sợ “bố mẹ la” nên từ chối.
Rồi một lần, chàng trai cả gan theo cô gái về nhà. Mẹ cô thấy con trai ló đầu ra nói với con gái: “Mẹ mời con vào nhà nói chuyện cho đàng hoàng”. Từ đó trở đi, anh chàng cứ đến. Mối tình nửa bạn nửa yêu kéo dài suốt thời gian họ học tú tài 1, rồi tú tài 2. Sau đó, chàng trai học kinh tế. Cô gái vào Khoa Văn học. Họ vẫn bên nhau mỗi ngày.
Một năm trước khi họ tốt nghiệp, đất nước thống nhất. Cuộc sống quá nhiều thay đổi, cô gái bỏ học và đăng ký dạy mầm non. Nhà cô ở gần một doanh trại quân đội. Chàng đại úy đẹp trai liên tục đến nhà cô chơi khiến ông Nho thấp thỏm lo lắng. Anh xin bố mẹ đến hỏi cưới cô gái. Đám cưới của họ diễn ra vào tháng 8 năm 1975. Họ hạnh phúc bên nhau 48 năm “như chim không cánh, như cây không cành”.
Bị mắc kẹt từ những thứ khác nhau
Mỗi gia đình có một cách hạnh phúc riêng. Trong một số gia đình, vợ chồng có những điểm giống nhau, giống như họ sinh ra để chồng lên nhau. Họ có cùng sở thích, cùng vẻ đẹp, cùng đam mê, cùng con đường sự nghiệp. Ở một số gia đình khác, vợ chồng đối lập, khác nhau đến mức đối lập; nhưng chính những điều đối lập đó lại giúp chúng hòa quyện vào nhau một cách khăng khít, chặt chẽ.
Anh Nho và chị Thu là một cặp đôi có ngoại hình rất khác nhau. Anh ấy rất cao, cô ấy rất nhỏ. Anh giỏi toán, cô giỏi văn.
Anh không hay thích thơ, chị không chỉ yêu thơ, làm thơ mà còn rất tích cực tham gia các câu lạc bộ thơ của thành phố, thậm chí trở thành giám đốc Trung tâm Nghiên cứu văn học. chương Việt Nam của UNESCO.
Tuy nhiên, 48 năm chung sống của họ là 48 năm đầy ắp những kỷ niệm yêu thương và hạnh phúc. Anh không thích đọc thơ, không biết nghe thơ, nhưng anh luôn đưa cô đến mọi buổi sinh hoạt văn nghệ, văn nghệ và tìm cách thu xếp cùng cô khi cô đi công tác tỉnh. “Khi yêu nhau, chúng tôi lái chiếc Suzuki… bỏ qua đi. Mà sao không lấy vợ chạy xe máy, xăng đâu mà chạy? Anh chỉ chở cô bằng xe đạp. Nhưng bất cứ nơi nào bạn cần đi, tôi có bạn.”
Hai vợ chồng cùng làm công nhân viên chức nhà nước: anh làm kế toán ở công ty điện lực, còn chị là giáo viên mầm non. Đồng lương của hai vợ chồng gộp lại không thể nuôi nổi 3 đứa con. Nhu yếu phẩm được nhận và bán cho bữa ăn hàng ngày. Tuy nhiên, không bao giờ thiếu niềm vui trong ngôi nhà của bạn. Chị kể: “Vợ chồng tôi cãi nhau suốt. Tất cả chỉ là trêu chọc lẫn nhau thôi, thật buồn cười.”
Hỏi chị về một… kỷ niệm không vui nào đó, chị cười nhẹ, ừ, cũng có va chạm, có buồn. Anh cũng từng ngả nghiêng vì tình cảm của một đồng nghiệp. Câu chuyện bắt đầu chỉ bằng đôi ba câu bông đùa nơi công sở nhưng lại tạo thành rung động nho nhỏ. Là vợ, là nhà thơ, chị rất nhạy cảm nên biết ngay. Rất thẳng thắn, cô hỏi, anh tự động kể hết mọi chuyện.
Nhưng từ sâu thẳm trái tim, với niềm hạnh phúc đã và đang có, cô hiểu và tin điều lớn nhất là anh yêu cô và sẽ không bao giờ rời xa gia đình. Cô ấy đến gặp cô ấy, rất nhẹ nhàng nói với cô ấy: “Đừng tự làm đau mình”. Thế là cô buông tay. Rút kinh nghiệm, chị bình tĩnh và tự tin nói: “Một người đàn ông luôn đi đúng đường rất khó. Thắng thua là ở chỗ người ta còn yêu thương, quan tâm đến gia đình hay không. Và phụ nữ phải biết cách tha thứ, và sau đó không bao giờ nữa.”
Chuyển nhà đến bệnh viện
Chị về hưu sớm, anh còn đi làm nên có nhiều chuyến công tác xa chị gái không sắp xếp được. Anh em hẹn nhau: đợi đến khi anh về hưu. Và thời điểm đó đã đến. Facebook của bà tràn ngập niềm hạnh phúc của tuổi già: cùng nhau chăm sóc cây hoa trong mảnh vườn trước nhà, cùng nhau đi du lịch trong và ngoài nước.
Rồi dịch bệnh bùng phát, trong những ngày ở nhà, anh chị em “bàn bạc” chuẩn bị cho chuyến đi mới. Nhưng sau trận dịch, anh mắc đủ thứ bệnh, từ tuyến tiền liệt đến polyp đại tràng… Sức khỏe anh ngày càng yếu cho đến khi bác sĩ phát hiện trong anh khối ung thư đã di căn. Cô theo anh “dọn dẹp nhà cửa” đến bệnh viện.
Cô từng trải qua một cơn tai biến nhẹ, sức khỏe cũng không được tốt. Nhưng từ khi biết anh mắc bệnh nan y, không biết sức lực ở đâu mà chị theo anh suốt hơn 4 tháng ở bệnh viện, động viên, quan tâm, chăm sóc anh hết lòng. Cô ấy nói với anh ấy: “Anh từng nói với em rằng mỗi người đều có số của riêng mình, vì vậy anh phải tin điều đó. Đi vui vẻ. Tôi sẽ ở bên bạn.”
Trong thời gian cùng anh chiến đấu trong bệnh viện, những status Facebook cô viết để trò chuyện, tâm sự, động viên anh luôn được nhiều bạn bè theo dõi. Tình yêu nồng nàn, giàu cảm xúc của cặp đôi gắn bó với nhau từ thời còn đi học, với mối tình đầu trong sáng khiến ai cũng cảm động, tinh thần điềm tĩnh cùng nhau chấp nhận thử thách, chấp nhận mọi kết quả khiến ai cũng hài lòng. Nhiều người ngưỡng mộ bạn.
Chị bảo, vợ chồng đồng lòng cùng nhau chiến đấu đến phút cuối cùng. Nhưng khi biết đã đến lúc phải buông tay, tôi cũng sẽ buông tay, nhẹ nhàng để người ra đi không phải đau khổ, vật vã hay tiếc nuối. Có những lần, nhìn vào mắt anh, cô hỏi anh đang nghĩ gì; vì cô ấy sợ bạn buồn, bạn sẽ hối hận. Anh trả lời cô rất nhẹ nhàng: “Em đừng lo. Sống lâu như vậy là đủ hạnh phúc của một kiếp người rồi, không còn gì phải so đo, tính toán nữa”.
Những giờ phút cuối cùng, khi còn chút sức lực, anh đã dành những lời khuyên nhủ, lo lắng cho cuộc sống sau này của chị. 48 năm chung sống, bà là nhà thơ nên mọi việc kinh tế trong nhà đều phó thác cho ông. Cô không biết mã số két sắt, không biết số tài khoản ngân hàng. Mỗi lần anh nhắc để nhớ ra, cô lại nói: “Anh đang làm gì đấy?”. Nhưng anh trả lời cô rất đơn giản: “Em phải tập để không có anh, em vẫn làm được”.
Hồi sinh sau cơn đau
Ngày tiễn anh về ngôi nhà không có anh, nỗi đau của chị càng tăng lên khi nhìn thấy những dòng ghi chú, lời căn dặn anh để lại. Nhìn những dòng chữ anh viết: “Anh biết em sẽ không nhớ nên anh viết hết cho em…” mà lòng em quặn thắt. Mở két ra, chị ứa nước mắt khi thấy toàn bộ tác phẩm, bản thảo của mình được anh cất giữ cẩn thận. Tôi không ngờ anh ấy lại cẩn thận và chi tiết đến vậy với cuộc đời và sự nghiệp sáng tạo của cô ấy.
Chính vì tình yêu thương với các anh, các chị và các em mà anh chị đã nghĩ ra một việc làm rất hay: Chủ nhật hàng tuần, cả nhà nấu 100 suất cơm từ thiện và phát cho các bệnh nhân ung thư. Bà kể, ngày vào chăm ông trong bệnh viện, bà đã chứng kiến bao cảnh đời đau thương. Giàu nghèo đến đây bình đẳng dần. Có những lúc cần thiết, chị cũng phải đứng xếp hàng để nhận suất cơm từ thiện. Giờ đây, cô muốn cùng các con trả lại cho thế giới những gì mình đã nhận được.
Đã gần 4 tháng kể từ ngày anh ra đi. Giờ đây, cứ mỗi chiều chủ nhật, ngôi nhà của bà lại vang lên tiếng cười nói vui vẻ của con cháu như ngày Tết. Bỏ cà phê với bạn bè, chơi thể thao, đi du lịch, các con bà lại tụm tiền, góp gạo, gom thức ăn cùng nhau nấu cơm; 10h, cả nhà chở cơm, sữa vào viện ung thư. Các con thấy mẹ vui trở lại, hồi sinh sau cơn đau. Mẹ nhìn con cháu học bài để được sẻ chia. Niềm vui trở về với gia đình. Cả nhà bảo nhau: “Chắc sướng lắm”.
Song Vân
[yeni-source src=”” alt_src=”https://www.phunuonline.com.vn/cau-chuyen-tinh-yeu-ho-da-cung-di-den-cuoi-cuoc-doi-a1495050.html ” tên=””]